Ngày 16/7/2017, cuộc thi đọc thơ của khối lớp dưới đã kết thúc. Bài thơ “Tình Đời” của Vương Quốc Trân:
Tôi không nghĩ liệu mình có thể thành công hay không
Vì tôi đã chọn khoảng cách
Chỉ lo mưa gió
Tôi không nghĩ liệu mình có thể giành được tình yêu hay không
Vì tôi yêu hoa hồng
Hãy dũng cảm nói ra sự chân thành của mình
Không nghĩ sau lưng có gió lạnh mưa không
Vì mục tiêu là đường chân trời
Tất cả những gì còn lại cho thế giới là hình ảnh phía sau
Tôi không nghĩ đến tương lai sẽ suôn sẻ hay lầy lội
Chỉ cần bạn yêu cuộc sống, mọi thứ đều được mong đợi
Buổi chiều sau cơn mưa lớn, gió thổi hàng dừa trước lớp, lá xào xạc, kèm theo những giọng nói trẻ con trên bục giảng.Họ lần lượt đọc to, có người hồi hộp đến run rẩy, có người quên tên, có người cười, có người im lặng.Ở độ tuổi thích vận động nhưng không thích im lặng, tự nhiên có đứa di chuyển ghế, có đứa quay lại nói chuyện, có đứa cực kỳ nghịch ngợm.Im lặng, năng động và thậm chí còn lo lắng khi đứng trên bục vinh quang.Chắc chắn rồi, bạn vẫn còn là một đứa trẻ. Một giây trước nó sẽ khiến bạn tức giận, và giây tiếp theo nó sẽ khiến bạn quên đi.Họ là những đứa trẻ nhưng họ cũng là những người lớn nhỏ bé. Đôi khi sự thật cũng có lý...
Nhìn những gương mặt trẻ, họ không hề giống những gương mặt poker của người lớn. Biểu cảm trên từng khuôn mặt vô cùng sống động trong từng khoảnh khắc. Bạn không bao giờ có thể biết được biểu hiện của họ vào thời điểm tiếp theo sẽ như thế nào.Họ không hành động dựa trên khuôn mặt mà luôn viết tâm trạng của mình lên khuôn mặt.
Hỗ trợ giáo dục để làm cho bản thân thú vị hơn.