Buổi sáng trời hơi lạnh, tôi đạp xe đến trường với những cơn gió thổi nhẹ vào má.
Bạn lao về phía trước với tất cả sức lực của mình, để lại tôi gọi từ phía sau.
Mặt trời đang lặn, đang bước đi trên sân chơi, bóng tối trải dài theo đường chéo.
Bạn đang cố dẫm lên cái bóng của tôi, nhưng tôi đang cố trốn chạy.
Mười phút sau giờ học, tôi tựa người vào lan can hành lang.
Nhìn cô chủ nhiệm lớp đối diện bước ra nhận xét.
Chỉ là một khoảnh khắc thôi nhưng nó đã sưởi ấm cả quá khứ.
Đó chỉ là khoảnh khắc nhận ra, và quá khứ đã trôi qua từ lâu.
Bây giờ nhìn lại, đó là một thời gian êm đềm.
Nó sưởi ấm cả tuổi thanh xuân của tôi.
Ai nói thanh xuân chỉ là giấc mơ, luôn có lúc nhắc nhở.
Tuổi trẻ là sự tồn tại đẹp đẽ và chân thực nhất.
----Bài viết được lấy từ Internet