Cuộc sống muôn màu đến nỗi chúng ta bị lóa mắt và không thể biết được con đường phía trước.
Hạnh phúc và vẻ đẹp, trong những lời chào quan tâm thì thầm, trong sự lặng lẽ nếm mùi hương trà nhẹ xa xa,
Trong hơi ấm của cái ôm trong nước mắt, trong lời dạy ân cần nhẹ nhàng của Ngô Nông,
Sự chăm sóc tỉ mỉ ở phường tuyết trắng, ánh đỏ rực ở công viên cộng đồng,
Nói cười với mái tóc bạc trong ánh hoàng hôn và hoàng hôn, cùng tận hưởng thiên nhiên vô tư cùng lũ trẻ quanh đầu gối.
Gió đi qua không để lại dấu vết, hoặc có thể mang tin lành từ phương xa đến, hoặc có thể xua tan nỗi buồn ưu phiền.
Một số mang mưa, tuyết và băng, một số xanh tươi khắp phía bắc và phía nam sông, hoặc một số bị cuốn trôi một cách tàn nhẫn.
Con đường ở dưới chân bạn, mỗi bước đi đều để lại những dấu ấn sâu và nông, giống như bãi cát vàng của sa mạc Gobi nhảy múa trên đó.
Có những vùng đồng bằng và vùng đất ngập nước tràn đầy sức sống, có những ánh đèn neon rực rỡ trong thành phố, có những vùng quê ngập ánh trăng và những vùng quê ấm cúng.
Ham muốn xác thịt bị khô héo, ham muốn danh lợi, giàu sang, trút giận, xây dựng hạnh phúc trên nỗi đau của người khác.
Niềm vui không cân bằng sẽ bị hủy diệt.
Hồ Ngọc Tân Tân, núi sông bao bọc, thôn quê nhàn nhã, trước lo thế gian, vui mừng sau hạnh phúc thế gian.
Yêu và được yêu, tận hưởng niềm vui và tạo ra hạnh phúc.
Mỗi chữ như một viên ngọc, nuốt mây đuổi sương, gột rửa bụi bặm, soi gương sáng, đó là trạng thái tột cùng của thơ.
03/11/2013