Sau bữa tối, tôi bước vào ánh hoàng hôn tĩnh lặng.Hãy làm theo sự hướng dẫn của linh hồn, đi từ bóng tối đến ánh sáng, từ ánh sáng đến nơi xa, tin rằng cuối cùng sẽ có món quà thánh thiện của Chúa!
Với đôi chân trần, tôi cảm nhận được hơi thở của Đất Mẹ trên con đường phía trước. Nguồn dinh dưỡng có thể mang đến cho con người sự ấm áp và tự tin này chính là nguồn dinh dưỡng xanh mà trẻ em cần cho sự phát triển của mình.Tâm hồn đang được thả lỏng tự do. Nó nóng lòng muốn thoát ra khỏi đầu tôi, giống như một con ngựa hoang bị đứt dây cương, chạy không mệt mỏi về phía đồng cỏ tối tăm ngày càng mở rộng. Những móng sắt của nó sắp để lại dấu chân đầu tiên trên thảm cỏ mới trôi theo mưa xuân!Đôi mắt tâm linh của nó có nhiệm vụ nhìn vào bông hoa rực rỡ đầu tiên!Khứu giác của nó là hít vào làn hương thơm đầu tiên bay lơ lửng!
Tiếng bước chân vẫn tiếp tục, nhưng một tình huống khác đã được tạo ra.Tiếng ríu rít giòn tan ban ngày theo sau ánh mặt trời lặn và chìm vào bóng tối.Chim về tổ vào buổi tối thích hợp để nhắm đôi mắt mỏi mệt trong tâm hồn, say sưa chìm vào giấc ngủ trong biển tiếng xào xạc và bay sang bờ bên kia của hy vọng.Đêm thực sự bây giờ thuộc về cuộc sống trong cỏ và lá. Những thăng trầm của những bài hát vui tươi là phúc âm của cuộc sống và là sự thể hiện của cuộc sống.Trên sân thượng cách đó không xa, mơ hồ nghe thấy tiếng đàn ghi-ta chơi.Tôi không thể nhìn thấy anh ấy (cô ấy). Âm thanh bay ra khỏi đầu ngón tay khiến nỗi khao khát tràn ngập màn đêm đen tối, bay đến Siren đang lắng nghe bên cửa sổ phía xa qua cơn gió chiều lướt qua má tôi.Tận cùng thế giới ban ngày đều xa xôi, chỉ có màn đêm mờ mịt mới khiến trái tim hai người nương tựa thật chặt vào nhau.Nỗi cô đơn kéo dài này đánh vào tâm hồn, khiến hai hàng nước mắt mặn chát rơi đau đớn tưởng nhớ tuổi trẻ vội vã.Không còn thời gian để nhớ đến hơi ấm trong lòng bàn tay, cùng sự lạnh lẽo không nói nên lời ngay trước khi nhỏ giọt.Ánh trăng lạnh lẽo xiên qua trái đất, rút ra một bóng người cô độc, kèm theo những tiếng nức nở đứt quãng.
Cái bóng của tôi như cái đuôi đung đưa phía sau. Nó luôn im lặng và thực sự trung thành và đáng tin cậy.Tâm hồn tuôn trào luôn là điều Chúa biết, trái đất biết và tôi biết.Lúc đầu trời đất im lặng, lạnh lẽo và im lặng như ánh trăng.Trăng và đêm luôn ở bên nhau, từ đầu đến cuối thời gian.Chứng kiến sự tàn nhẫn và thương xót của nhau, sự trần trụi và mới mẻ, nỗi đau và niềm vui... những tâm hồn trải dài khắp trái đất trong ánh trăng, như vầng trán dịu dàng của đứa trẻ cọ vào má mẹ, cảm nhận hơi ấm yêu thương nhất.Có được lòng dũng cảm yêu thương từ sự dịu dàng của mẹ để chống lại nỗi sợ hãi đen tối vô biên.Tôi lặng lẽ lắng nghe nhịp tim mình, đó là tiếng trống của thời gian và cuộc đời tôi.Quá khứ ngày hôm qua đã trở thành một mẫu vật trong hành lang ký ức. Dù trong tâm trí họ chưa mất đi màu sắc, giọng nói, khuôn mặt, nụ cười nhưng ngay lập tức họ đã bị cố định và cất vào tủ cao.Chỉ trong đêm tối và trong những giấc mơ, họ mới lấy lại được sự sống và tiếp tục những câu chuyện phi lý của mình.Tương lai ở giây tiếp theo, khoảnh khắc đôi chân bạn chạm đất, nó mở đường đến hiện thực, mang lại cho không gian trống rỗng mực và ánh sáng, âm thanh và hình ảnh, cảm xúc và nhiệt độ.Con người là điểm kết nối giữa tương lai và hiện thực. Ở điểm này, họ có sự chân thành và đạo đức giả, khiêm tốn và đạo đức giả. Hình ảnh của ký ức là hình ảnh của một người thông thái, có thể nhìn thấu trái tim mỗi cuộc đời.
Tiếng chuông nhà thờ xa xa “dang…dang…dang…” từ nhà thờ vang lên, vầng trăng sáng rung chuyển vào rìa thung lũng, bóng tối lại bao trùm nó.Tiếng chuông vang vọng sau đó xuyên thủng màn chạng vạng bao la, xé nát ánh sáng còn sót lại của vầng trăng lạnh lẽo, ném ra những vì sao trên bầu trời.Tôi dừng lại và nhìn lên để tìm Leo mà tôi đã mơ ước bấy lâu nay.Nó đang đi trên bầu trời với cái đầu ngẩng cao và hùng vĩ, tiến về phía vũ trụ vô biên.Tâm hồn lên lưng đi lang thang tìm bến bờ tươi sáng.Hàng tỷ ngôi sao sáng là ngọn hải đăng của hàng trăm triệu trái tim, dẫn lối con người tìm ra hướng đi cho riêng mình trong đêm tối cuộc đời.Hàng tỷ ngôi sao cũng là hàng tỷ giấc mơ, câu chuyện hội tụ thành một mặt trời lúc bình minh, xua tan bóng tối sâu thẳm và sưởi ấm thế giới.
Đêm, trong đêm bao trùm này, bước đi của tôi không có ranh giới, tâm hồn tôi không có ranh giới, và tự do của tôi không có ranh giới!