1
Những bông tuyết là giấc mơ của bạn.
Những bông hoa nhung mềm mại, mỏng manh vương trên vai làn khói, mang sự thanh khiết của đầu đông vào ánh đèn ngàn nhà.
Những ô cửa sổ lưới gỗ mở to mắt nhìn khói và mây trôi qua theo thời gian trong ngôi nhà cổ.Có những ngôi sao và côn trùng ẩn trong tấm kính mờ.
Trong tầm mắt có thể nhìn thấy, trong ngôi làng nhỏ phủ đầy tuyết, gạch nung và mái tranh biến thành một quan niệm nghệ thuật cổ xưa, vài dấu chân quanh co đã trở thành dấu ấn dễ thấy nhất của mùa này.
Con bù nhìn đội mũ rơm đứng trong gió. Nó cô đơn và canh gác mùa màng và mùa đông này.
Chim sẻ là nốt nhạc nghịch ngợm nhất, sáng tác nhạc trên đường dây hạ thế.
Những con lăn đá tụt hậu ẩn hiện trong lớp tuyết dày. Ẩn sĩ nông thôn này giấu cả ngôi làng trong trái tim mình.
Cây khô, gạch xanh ngoài sân thức giấc chờ gà vịt chép chữ Hán đậm đà hương vị quê hương. Khi trái đất là giấy, họ viết ra nỗi nhớ.
Tuyết vô tận càng tôn lên sự trong lành của vùng quê xa xôi.
Trong sân rộng lớn, ngọn lửa than nhảy múa tỏa ra nhiệt huyết tái sinh.
Tiếng còi băng vang lên những hợp âm của các làn điệu dân ca, phong tục dân gian trở nên sống động trong lời nói.
Quê tôi tuyết rơi, cỏ dại mọc trước cửa nhà. Họ quỳ xuống, mong chờ làn gió xuân năm sau nâng mình lên.
Đừng nói nữa, khi tuyết tan, tất cả chúng ta sẽ trở lại hình dạng ban đầu.
2
Pháo, cái đuôi đỏ rực vào mùa đông, sẽ vỡ tan cả mùa thành từng mảnh. Màu đỏ ấy giống đôi môi ấm áp của người yêu hơn.
Mùa đông là anh cả trong gia đình và là người tích lũy nặng nề.
Đừng nói lạnh, cái lạnh sẽ tăng cường ý chí của bạn, nếu không, những bông hoa mận đó làm sao có thể thơm mùi mực?
Con bò già nhai năm tháng.
Khoảng sân nhỏ kín gió, tre xanh trở thành kiếm khách trong tuyết. Dưới ngọn đèn dầu, ông nội râu trắng một mình uống rượu trước ánh trăng. Đó là tình yêu mà anh đã giấu kín suốt cuộc đời.
Tuyết là nước say.
Thật tuyệt vời!Mọi người đều đắm chìm trong quan niệm nghệ thuật đẹp nhất, thuần khiết trong màu trắng dày đặc.
Vũ điệu của bông tuyết thật nhẹ nhàng, vặn xoắn eo con rắn nước.
Những tảng băng đó!Ta kiên cường ôm xương cốt, luôn muốn lui vào ẩn cư trong Kinh Thi.
3
Mặt trời đang chiếu sáng rực rỡ và bức tường đứng yên trong tuyết.
Trên cánh đồng, chim cầu nguyện cho một mùa màng bội thu. Họ coi những thân cây trụi lá như những nén nhang trong tuyết, tưởng tượng rằng sấm mùa xuân có thể đốt cháy chúng.
Khi mặt trời lặn, tổ cò già biến thành nốt ruồi đen khảm trên cành, đánh dấu ngày trở về của những người trở về.Kẻ lang thang nán lại, nhớ hết mùa đông này đến mùa đông khác.
Ở nước ngoài không có tuyết. Anh lặng lẽ mở lòng mình trong mùa mưa và mở ra khoảng cách xa xôi.
Cảnh tuyết rơi ở quê hương chỉ là một khoảng trống trong cuộc sống, làng quê, dòng sông là hình ảnh minh họa trong ký ức của tôi.
Các trang được ngăn cách bởi một lớp tuyết.
Cũng giống như những ngọn núi cao kia, họ khiêm tốn nâng một tảng tuyết lớn sạch sẽ, ngẩng cao đầu mái tóc trắng kiêu hãnh và thiền định với quyết tâm hàng nghìn năm.
Tuyết tràn ngập cỏ cây thơm ngát, con nương tựa giá lạnh thành Phật.
Tuyết không còn nghịch ngợm nữa, vạn vật đều đang tu luyện, nó biết mình vô phương cứu chữa.
Từ trên trời rơi xuống, nó gập đôi cánh lại và chờ đợi để mọc lại cánh tay.
Khi tuyết tan, nó luôn mỉm cười trong nắng chín.
---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!