Chúng tôi quen nhau đã hơn hai năm. Tôi không biết khi nào bạn nói với tôi rằng bạn đã thích tôi. Khi đó, tôi chỉ coi bạn như bạn của mình và không nghĩ đến điều gì khác.Dần dần, thực ra anh cũng có chút yêu em, nhưng gần đây em lại nói với anh rằng giữa chúng ta có chút ghẻ lạnh. Tim tôi như vỡ vụn. Đột nhiên tôi cảm thấy thực sự buồn. Tình yêu của anh dành cho em dần dần sâu đậm, và tình yêu của em dành cho anh cũng dần trở nên sâu đậm hơn. Thời gian trôi qua, nó dần trở nên nông cạn hơn khiến tôi cảm thấy hụt hẫng. Tôi trách tôi đã không trân trọng nó đúng cách ngay từ đầu. Tôi thực sự muốn nói lời xin lỗi. Tôi tự trách mình thực ra đã có tình cảm với em nhưng lại không thể hiện ra ngoài, khiến em từ bỏ tình cảm dành cho tôi.Lý do là tôi luôn cảm thấy giữa chúng tôi có một khoảng cách nhất định. Bạn rất tốt nhưng tôi thì ngược lại. Anh luôn cảm thấy mình không xứng với em nên luôn có chút lạnh lùng với em, điều này khiến mối quan hệ giữa anh và em dần xa lánh. Và bây giờ tôi rất hối hận. Nếu chúng ta tiếc nuối vì tình yêu của mình không nên bị ngăn cản vì những lý do khác thì tôi chỉ muốn nói, hãy làm và trân trọng nó. Đừng để đến khi mất đi mới biết trân trọng. Điều này thực sự sẽ khiến bạn hối hận suốt đời...