Ping đích thân đưa tôi ra xe. Tôi dường như không nhận ra rằng chiếc xe đã đầy người. Tôi đặt hành lý trên tay xuống, nâng đầu cô ấy lên và hôn. Bình không nói một lời. Cô ấy nhanh chóng tránh xa tôi, quay người và nhanh chóng xuống tàu.Tôi chết lặng đứng đó.Qua cửa kính ô tô, tôi nhìn thấy cô ấy đang chạy về phía lối ra của nhà ga. Tiếng bước chân giòn giã vang vọng trong nhà ga, đánh vào trái tim hỗn loạn và đau đớn của tôi.
Trước sự ra đi của tôi, Ping đã rơi rất nhiều nước mắt và đã cho đi những gì đọng lại trong trái tim tôi.Thực sự, tôi chưa bao giờ nỡ rời bỏ cô ấy.Nhưng hiện thực tàn nhẫn muốn chia cắt chúng ta.Tôi nói với Ping rằng tôi sẽ đến gặp Xiaozhu vào lần tới khi cô ấy quay lại.Nhưng cô ấy cứ trả lời tôi trong nước mắt.Khi đó, tôi thấy đôi mắt của cô ấy càng trong trẻo hơn, nước mắt luôn tràn ngập tình cảm, khiến người ta không muốn chia tay, khiến họ đau lòng!
Tôi không biết khi nào chúng ta sẽ gặp lại nhau sau khi chia tay lần này!
Ping từng nói với tôi: Tôi ghét bạn vì đã không đến!Giờ đây, tôi đang ngồi một mình trên xe, càng ngày càng cách xa Ping.Tôi thực sự không thể nghĩ được liệu mình có nên đến hay không. Trong cuộc sống có rất nhiều điều không thể giải thích được.
Tôi cảm ơn cô ấy vì tình yêu cô ấy đã dành cho tôi.Đúng như thi sĩ đã nói: Khi anh đi về phía em, vốn anh muốn hái một tia gió xuân, nhưng em đã cho anh cả mùa xuân.
Vâng, mặc dù bây giờ đang là mùa hè nóng nực nhưng trái tim tôi vẫn sống trong mùa xuân trong suốt mười hai ngày qua.
----Bài viết được lấy từ Internet