Tôi không thể nhớ nó bắt đầu từ khi nào, nhưng luôn có vai của bạn, cao hơn tôi 12 cm, chỉ đủ để đầu tôi tựa vào đó.
Anh không thể nhớ mình bắt đầu quen với việc có em trên vai, bên phải từ khi nào và anh có thể nhìn thấy em bất cứ khi nào anh quay đầu lại.
Tôi không thể nhớ nó bắt đầu từ khi nào, nhưng vai của bạn luôn xuất hiện khi tôi cần nhất. Dù vui hay nước mắt, vẫn luôn không thể tách rời khỏi bờ vai này.
Đôi khi em sẽ luôn dễ bị tổn thương và muốn trốn chạy, nhưng dù thế nào đi nữa, đôi vai của em luôn là chỗ dựa vững chắc nhất cho em.Trong ký ức của tôi, không có nơi nào khiến tôi cảm thấy an toàn như ở đây, và cũng không có nơi nào chỉ dành cho tôi như ở đây.
Đôi khi bạn sẽ mong manh và muốn dựa dẫm. Khi đó, bờ vai của anh cũng chính là bến đỗ của em. Hãy đặt gánh nặng và chiếc mặt nạ của người đàn ông của bạn xuống, bạn có thể trở thành một cậu bé mỏng manh, khóc khi muốn và gây rắc rối khi muốn.
Bờ vai của em, bờ vai của anh, ghi lại niềm vui của chúng ta bên nhau.
----Bài viết được lấy từ Internet