Ban đầu tôi nghĩ rằng mình sẽ dành cả cuộc đời mình lang thang khắp núi sông thế giới với một nồi rượu, một cây đàn piano và một dòng mây, rồi tôi sẽ kết thúc phần đời còn lại của mình.Không ngờ ngày đó chúng ta bất ngờ gặp nhau, núi sông thế gian bị lu mờ. Trong phút chốc lòng tôi rung động, được hứa vinh quang nửa đời người.
Vốn tưởng rằng kiếp này, mình sẽ không hiểu được tình yêu, hiểu được nỗi đau của tình yêu, sẽ không hiểu được người đi bằng liễu. Nhìn thấy em rời đi, lông mày anh sẽ vấy bẩn nỗi buồn, và nó sẽ bay theo gió. Vẫn khó bỏ lỡ tình yêu.
Anh vốn tưởng rằng trong thế giới rộng lớn này, anh không sợ lòng người, không sợ quyền lực, không sợ sinh tử, mà chỉ sợ nước mắt của em và sự vắng mặt của em ở bên cạnh anh.Núi là một hành trình, nước là một hành trình xa, và anh sẽ đi ngàn dặm để được ở bên em.Ngay khi gió thay đổi, ngay khi tuyết thay đổi, màn đêm sẽ dõi theo bạn đến hết cuộc đời.
Vốn dĩ anh tưởng rằng trái tim mình sẽ mạnh mẽ, không có sóng gió, nhưng anh đã phải chịu đựng mọi đau khổ vì nhớ em vì em. Ký ức ngày xưa đắng như rượu trong cổ họng, theo gió trôi vào giấc mơ. Giấc mơ có đau đớn đến đâu tôi cũng không dám tỉnh dậy. Tôi sợ đó là anh, tôi sợ đó không phải là anh, tôi sợ anh sẽ không bao giờ có tình cảm với tôi.
Vốn tưởng rằng mình, một quý ông như Lan, cả đời sẽ không bao giờ làm điều gì sai trái, nhưng lại sợ em sẽ phá vỡ giới hạn khi yêu người khác. Anh muốn chỉnh sửa lông mày cho em, nhưng lại sợ em phát hiện ra anh vui vẻ với em, nhưng em lại không hề động lòng.Sóng gió tan vỡ, trần gian say sưa đến, lặng lẽ rời đi, người đau khổ không còn nữa.
Vốn dĩ anh đã nghĩ rằng anh sẽ có được cái bóng của em trong suốt quãng đời còn lại. Ân sủng của bạn sẽ hướng tới bãi cát lún, và tôi sẽ già đi vì bạn trong một khoảng thời gian.Khi anh nhìn lại, chính em là người anh nhìn, chính em là người khắc sâu trong mắt anh, chính em là người trong trái tim anh…
Vốn tưởng rằng em chỉ là cơn mưa nhẹ vô tình rơi vào lòng anh, nhưng không ngờ, trong một giây dễ dàng cảm nhận được trái tim anh, nhưng trong chốc lát lại khó có thể quên được.Tôi muốn quay người bỏ đi, nhưng cái bóng của tôi lại đổ lên người bạn. Đôi mắt anh dõi theo trái tim anh, và em ở trong trái tim anh.
Vốn tưởng rằng mình sẽ không yêu một người đến mức khiến trái tim tan nát và mang vết sẹo, nhưng người kia chính là em và anh đã hoàn toàn mất mát. Tôi ở đây vì bạn dưới những vì sao và mặt trăng.Tôi biết rõ phía trước là tai họa, nỗi buồn và nỗi đau nhưng tôi không muốn nhìn lại.
Anh đã nghĩ em sẽ yêu anh nhiều như anh yêu em...